logo

logo

Simple is happiness

A small corner where I record the small but important things in my life

Mỗi khi tôi ở nhà

Mỗi khi tôi ở nhà

By duyngha - 04/07/2021 - 6

Có những câu chuyện ở nhà sẽ như thế này. Giản dị mà lại thân thương vô cùng.

Tôi vào phòng bà nội nằm nghỉ trưa. Trời nóng tầm 34-35 độ. Vừa thấy tôi vào, bà đã hỏi ngay rằng bao giờ tôi đi. Tôi trả lời là chiều nay cháu đi. Bà nói:

“sao đi sớm thế? Hơn 2 tháng mới về, bà tưởng phải được nghỉ mấy ngày cơ”.

Tôi trả lời là tuần sau tôi vẫn đi làm như bình thường, mấy hôm nữa tôi lại về. Bà nói tiếp:

“Thế mà không bảo trước, để sáng bà ra cắt cho ít rau mà mang lên trên đấy ăn. Rau ở nhà nhiều ăn không hết. Mang lên trên đấy ăn đổi bữa. Lát đi thì cầm chỗ rau mồng tơi vs rau muống bà đã nhặt rồi mà mang đi.”

Tôi vâng dạ rồi cả hai bà cháu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trưa.

Đang ngủ thiu thiu, tôi bỗng nghe tiếng của bố và bà đang nói chuyện dưới bếp.

“Cho hết chỗ rau này cho nó mang đi này.”

Bố tôi bảo:

“Thôi, nó mang rau muống thôi, mang lên đấy ăn không kịp nó hỏng.”

Bà bảo lại:

“Hỏng sao được mà hỏng, để tủ lạnh nấu canh ăn đổi bữa.”

Bố tôi lại nói:

“Nó ko ăn kịp nó hỏng nó vất đi đấy.”

Bà nói gì đó nữa tôi nghe không rõ. Rồi tiếng mẹ tôi trên nhà vọng xuống.

“Cho nó vào cùng một cái túi với cái túi đựng trứng anh Dũng ạ, cho nó gọn con nó treo.”

Trước đây tôi đi lên hn bằng xe bus, do đó mà xách nhiều đồ thường khá là ngại. Lâu ngày thành thói quen nên giờ bố mẹ tôi vẫn nghĩ tôi ngại xách đồ cồng kềnh. Chứ thực ra giờ tôi có ngại nữa đâu :)) có điều tôi cứ để thế, để được nghe những đoạn hội thoại như vừa rồi.

Tôi lại tiếp tục mơ màng.

Xoẹt, bà nội mở cửa phòng.

“Dậy đi Duy ơi, hơn ba rưỡi rồi. Dậy chuẩn bị đi sớm không tối.”

Tôi dụi dụi mắt trả lời vâng ạ. Rồi tiếng bố tôi lại vọng lên từ dưới bếp.

“Năm giờ n mới đi, bà cứ để nó ngủ đi.”

“Thế ah? Năm giờ mới đi lên đến nơi thì tối mất.”

Bố tôi thêm vào:

“Cháu nó năm giờ mới đi. Đi giờ chết nắng, bà nhìn ngoài trời xem kia kìa!”

“Nhưng 5 giờ thì muộn quá!”, tiếng bà nội đáp lại nhỏ dần rồi lại kéo cánh cửa phòng lại. Đó là vì tôi vẫn thường đi lúc 2h chiều, bà nội ko biết nay tôi đi lúc 5h, thấy tôi ngủ trương mắt, nên vào gọi dậy. Tôi đã đoán trước được điều này, tự nhiên mỉm cười khe khẽ.

You might also like

Ai ngô luộc đây?

by duyngha-11/10/2021
Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

by duyngha-04/10/2021
Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

by duyngha-03/10/2021

User Favourites

1

Ai ngô luộc đây?

duyngha-11/10/2021
2Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

duyngha-04/10/2021
3Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

duyngha-03/10/2021