logo

logo

Simple is happiness

A small corner where I record the small but important things in my life

Mùi đậu hũ và tiếng chuông chùa

Mùi đậu hũ và tiếng chuông chùa

By duyngha - 27/05/2021 - 9

Anh bật dậy từ sớm, trước khi tiếng chuông báo thức vang lên. Ngoài trời vẫn chưa sáng hẳn. Chớm hạ nên thời tiết vẫn còn mát mẻ, chỉ tháng nữa thôi, mở mắt ra là là tiếng ve kêu trộn lẫn với cái không khí oi nồng, mồ hôi nhớp nháp và tất nhiên là bạn sẽ thấy khó chịu vờ lờ. Cái mũi tậm tẹt, sụt sịt của anh cho anh biết bà nội đang đun bếp củi dưới chuồng lợn. Ngáp dài cái miệng tưởng như kéo đến tận khoé mắt khi đó vẫn còn đang lờ đờ, anh lững thững xuống bếp, rồi lại lững thững làm mấy cái công việc mà ai cũng làm vào buổi sáng sớm.

Vẫn thế, bố mẹ anh ở trong bếp làm đậu, mấy chục năm nay. Giờ này mẹ anh sẽ chuẩn bị chở hàng ra chợ bán. Còn bố anh sẽ gói nốt mấy nồi óc còn lại. Cái hồi anh còn học đại học, cứ nghỉ hè về là sáng sớm sẽ dậy làm đủ thứ việc. Từ ngồi xếp đậu rán vào mẹt (cái này giờ nhà tôi thôi không làm nữa), rửa nồi pha đậu này, khuôn đậu này, cối xay nữa. À quên còn combo đổ nước cho giá đỗ và xảo giá. Nghĩ đến đây, anh thấy thời đó của anh cũng tay nghề ra phết.

Hồi bé, anh sợ nhất khoản chở đậu ra chợ cho mẹ. Mỗi lần bố bảo chở là nín thở mím môi mà chằng dây co cho chắc. Cái xe, vâng anh vẫn nhớ mãi cái xe đạp thống nhất nhà anh. Ít nhất 2, 3 lần anh đã làm đổ xô đậu. Và đậu thì các bạn biết rồi đấy. Nó mềm, mềm đến nỗi nhiều khi bạn cầm lên mà không nâng niu cho khéo nó cũng gãy làm đôi, huống gì đây rơi từ độ cao bằng cái bánh xe đạp xuống đất. Tiện anh cũng nói luôn vì sao lại làm đổ được. Bởi vì muốn đi ra chợ, thì anh sẽ phải phi lên con dốc để qua cái đường tàu ngay trước cổng. Mà bạn biết đấy, thanh ray đường tàu nào n chẳng có cái gờ nhô lên, bóng loáng và trơn trượt 🙁 Ôi mùi đậu hũ thì thơm, nhưng tiếc là lại sau làn nước mắt ướt mi của anh.

Giờ thì đã chục năm trôi qua, anh về nhà ít hơn. Độ tháng lần, tháng nào nhiều thì 2 lần. Về bố mẹ cũng không bảo làm mấy việc ngày xưa nữa. Nếu làm anh sẽ đi xuống làm như ngày còn bé mà thôi.

Quay lại với cái buổi sáng hôm ấy, anh nói với bố mẹ có tí việc nên sẽ không ăn trưa ở nhà, có thể sang chiều mới về. Bố mẹ có hỏi đi đâu? Nhưng anh chỉ nói bâng quâng không rõ ràng rồi quay ra với lấy cái balo treo ở góc nhà. Anh bỏ vào một số đồ đã chuẩn bị từ tối qua. Một lon bia, một miếng chả giò, 2 quả dưa chuột, và vài đồ dùng khác. Anh lướt qua bếp dưới bên cạnh cái chuồng lợn cũ. Đúng là bà nội đang đun bếp rác, khói um mờ mịt, anh ngó vào chào bà mà chẳng rõ bà ở đâu trong đám khói nữa, chỉ nghe tiếng vọng ra “Có cơm với thịt băm đấy, đi ăn sáng đi Duy”

  • “Cháu không, cháu đi đây. Trưa cháu không ăn cơm nhà đâu ạ!”
  • “Sáng không ăn đã đi đâu đấy?”
  • “Cháu không ăn đâu. Cháu đi đây ạ”

Anh nghe loáng thoáng bà nói gì đó nữa thì phải. Trời lúc này đã sáng hẳn. Gió nam vẫn thổi lên nhẹ nhàng, xua lũ mây chạy lon ton ngang qua nền trời. Anh hít hà một hơi đầy căng lồng ngực rồi rồ ga lên đường. Đi được đoạn, a dừng lại mua vài cái bánh mì, bỏ vào balo rồi tiếp tục đi.

Một đoạn đường lên chùa

Đã nhiều năm trôi qua, quang cảnh rừng núi ở vùng quê anh sinh ra và lớn lên cũng đã có những thay đổi nhiều. Nhưng cái không khí của nó thì có lẽ đến lúc chết, anh vẫn thấy không có gì là thay đổi cả. Con đường quanh co uốn éo qua những quả đồi thấp, vắt ngang qua hồ nước, rồi lại đâm xuyên qua khu dân cư, và vài thửa ruộng.

Cây gạo và cánh đồng trước lối lên núi

Nó kéo dài lên trên đỉnh núi, nơi có ngôi chùa nhỏ nằm ẩn hiển sau những vạt rừng xanh rì của những cây thông, cây dẻ, đan xen giữa những cây phong. Anh hướng mắt về phía trước, tay lái xe, lòng lúc nghĩ ngợi, lúc lại trống rỗng, chẳng suy nghĩ gì cả. Thỉnh thoảng mùi hương lúa mới lùa vào mũi anh. Rồi thỉnh thoảng lại có mấy con ruồi bay nhầm đường đập vào mặt anh.

Rồi anh chợt nghĩ tới vụ lá phong đỏ mà đến giờ anh vẫn bị lũ bạn chửi cho sml. Anh buồn rầu – có phải anh muốn thế đâu.

lá phong đỏ rụng xuống nền đá

Cũng chẳng có gì nhiều để viết trên đường đi. Vẫn là con đường đấy, những cảm xúc thì lần nào đi qua nó vẫn vậy. Anh thường đi xe một mình lên đây. Những lúc lòng lộn xộn. Những lúc lòng không suy nghĩ. Những khi thời tiết đẹp. Những khi trời cực lạnh (và phải không có mưa). Ngồi tại bất kì chỗ nào anh thấy không bị quấy rầy. So với hồi anh còn nhỏ thì giờ đây có nhiều người lui tới chỗ này hơn. Đặc biệt là hội thanh niên, học sinh và mấy gia đình dưới thành phố. Họ lên đây đi picnic, đi thành từng nhóm từ 2,3 người, có khi lên đến cả chục người. Nướng đồ, nhậu nhẹt, nói chuyện huyên náo một vùng. Anh sẽ né những chỗ như vậy. Thường thì họ sẽ chỉ biết đến những điểm mà ai cũng biết. Anh sẽ nhường họ những chỗ như thế. Anh sẽ đi những chỗ khác, chỗ mà chỉ có anh và tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim rừng chanh chách, tiếng nước suối chảy rì rầm. Có nhiều chỗ như vậy, nhưng không phải ai cũng chịu tìm và cất công tìm.

Một dòng suối nhỏ chảy xuống từ trên núi cao

Khi đã thấm mệt, anh có thể ngâm lon bia dưới làn nước suối cho đến khi nó mát lạnh. Nhóm đống lửa nhỏ nướng bánh mì. Nhâm nhi bia với cái bánh mì kẹp chả giò, tráng miệng bằng mấy lát dưa chuột. Anh phóng tầm mắt ra xa ngắm nhìn núi rừng xanh mơn mởn. Lắng nghe những âm thanh trong trẻo không lẫn chút bụi bặm. Anh nghĩ về tiếng chuống chùa 5 giờ chiều sẽ ngân lên điểm những tiếng cuối cùng trước khi những tia nắng của ngày tắt hẳn…

You might also like

Ai ngô luộc đây?

by duyngha-11/10/2021
Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

by duyngha-04/10/2021
Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

by duyngha-03/10/2021

User Favourites

1

Ai ngô luộc đây?

duyngha-11/10/2021
2Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

duyngha-04/10/2021
3Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

duyngha-03/10/2021