logo

logo

Simple is happiness

A small corner where I record the small but important things in my life

Ngày của bố

Ngày của bố

By duyngha - 20/06/2021 - 7

Tôi ngồi phía sau xe, lặng lẽ nghe bố nói. Con đường từ nhà ra bến xe bus dưới thị trấn như dài hơn dưới cái nắng gay gắt của mùa hè. Từng lớp bụi li ti bị gió từ những chiếc xe tải chạy qua cuốn lên tạo thành một lớp mờ mờ phía trước.

“Bố không nói vì bố biết các con giờ lớn rồi. Các con ra đời cũng đã được mấy năm nay, va chạm chắc cũng không ít. Có kiểu người này người kia, tốt có xấu có, người lừa người. Bố tuy ít nói ra nhưng thực sự trong lòng lúc nào cũng nghĩ đến và lo cho các con..”

Bố dừng nói lại một chút như để xem tôi có đang nghe những gì ông nói hay không. Khi thấy tôi vẫn chăm chú lắng nghe, ông tiếp tục.

“Bố luôn tâm niệm một điều rằng tôn trọng ý kiến của anh em con. Khi các con đến độ tuổi trưởng thành, có thể tự chịu trách nhiệm với những quyết định của mình. Từ chuyện các con chọn trường thế nào, công việc ra sao, hay ngay đến việc chọn bạn đời của mình sau này, bố mẹ cũng cố gắng đứng trên quan điểm của các con để đưa ra ý kiến. Không bao giờ áp đặt lên các con cuộc sống của bố mẹ. Bố mẹ chỉ cố gắng truyền đạt những kinh nghiệm của bố mẹ cho các con, từ đó các con có thể tiếp thu những gì các con thấy phù hợp với cuộc sống riêng của các con…”

Anh em chúng tôi, ngay từ sau tốt nghiệp cấp 3, gần như mọi quyết định đều từ mình đưa ra. Tuy vậy, chúng tôi vẫn thường tham khảo ý kiến của bố mẹ trước những chuyện quan trọng. Những quyết định như vậy đã định hình nên cách sống của anh em chúng tôi bây giờ.

Có thể nói chúng tôi đã có một tuổi thơ êm đềm, dù cũng nghịch ngợm đủ trò trẻ con, nhưng bị bố đánh đòn là chuyện không thường xuyên xảy ra. Tôi nhớ đâu có khoảng chục lần. Thế có lẽ là ít rồi. Đang miên man trong mấy suy nghĩ đã cũ, chợt tôi nghe tiếng bố thở dài một cái, rồi bố đi chậm lại.

“Con biết đấy, nhà mình không có điều kiện như nhiều gia đình khác. Như bạn bè bố, khi các con họ tốt nghiệp đại học, họ lo cho con cái họ rất nhiều. Nhưng bố mẹ thì không có khả năng tài chính tốt như vậy. Bố mẹ cố gắng để cho các con không phải lo nghĩ cho đến lúc ra trường. Nếu như khá giả hơn một chút thì…”

Đường bỗng nhiên đông xe ô tô hơn, bố ngừng nói và tập trung vào việc lái xe. Không khí im lặng bao trùm lên 2 bố con tôi. Cũng đã gần đến bến xe bus rồi. Tôi suy nghĩ về những điều bố nói, dù cho muốn nói nhiều hơn nhưng không hiểu sao cũng chỉ thốt ra được vài câu ít ỏi.

“Bố ơi, bố đừng suy nghĩ như vậy nữa. Chúng con có một gia đình ấm cúng, một nơi thanh thản để về mỗi khi mệt mỏi trong cuộc sống. Bố mẹ không cho chúng con nhiều tiền bạc, nhưng bố mẹ cho chúng con hình hài này. Bố mẹ cho chúng con tình yêu thương, sự nghiêm khắc dạy bảo để chúng con lên người.”

“Tiền bạc trong cuộc sống ngày nay, con không phủ nhận tầm quan trọng của nó. Không có tài chính chúng ta không đảm bảo trước những bất trắc sẽ xảy ra với gia đình trong tương lai. Nhưng bố ơi, tiền chúng ta sẽ làm ra được. Chỉ cần chúng ta còn bàn tay và khối óc này thì không gì là không thể. Đó là những thứ quý giá mà không phải những đứa trẻ nào cũng được bố mẹ chúng uốn nắn. Bọn con thật may mắn.”

“Vậy nên bố bớt lo lắng cho tụi con đi một chút, sống cho bản thân mình nhiều hơn nhé. Bố!”

Tôi vừa lên kịp chuyến xe bus lúc 3h chiều. Tôi lên xe rồi vẫy tay chào bố. Đôi mắt ngước lên nhìn bóng bố tôi nhỏ dần nhỏ dần theo tiếng rồ ga của chiếc xe bus liên tỉnh đã ngả màu thời gian như mái tóc lấm tấm bạc của bố tôi vậy.

You might also like

Ai ngô luộc đây?

by duyngha-11/10/2021
Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

by duyngha-04/10/2021
Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

by duyngha-03/10/2021

User Favourites

1

Ai ngô luộc đây?

duyngha-11/10/2021
2Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

duyngha-04/10/2021
3Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

duyngha-03/10/2021