logo

logo

Simple is happiness

A small corner where I record the small but important things in my life

Tôi và em, giữa phố phường…

Tôi và em, giữa phố phường…

By duyngha - 30/05/2021 - 10

Dáng người em gầy gầy, da đen xạm. Em chắc khoảng 8 đến 9 tuổi hoặc nhỏ hơn vì diện mạo bên ngoài. Em xách một cái làn nhỏ màu xanh lá cây đã bạc màu. Không có gì bên trong ngoài vài đồng tiền lẻ. Dòng người từ từ nhích lên đến vạch dừng rồi chững lại. Những ánh mắt mệt mỏi ẩn dưới chiếc mũ bảo hiểm và cái khẩu trang. Ai cũng muốn mình vội thêm một chút.

Em đi lại giữa những khoảng trống hiếm hoi trong làn khói bụi mờ nhạt nhả ra từ những chiếc xe không tắt máy. Chiếc dép lê màu nâu, nhưng cũng có thể trước đó là màu trắng, rảo những sải chân ngắn vội vã, từ mũi xe này sang đầu xe khác. Cứ thế 1 lượt, 2 lượt, 3 lượt. Đoàn người lại nhích thêm một chút. Vài người sẽ đưa ánh mắt sang một hướng vô định nào đó. Số khác lại quan tâm hơn đến những bóng hồng mặc áo vàng hơn, rồi nhanh tay ga, phi qua đường trước khi làn xe giao cắt kịp nhận ra.

Ngoài kia có biết bao nhiêu những đứa trẻ như em? Đôi mắt ngây thơ nhìn cuộc đời với sức lực của một người trưởng thành. Em có còn đó những vô tư của một đứa trẻ, hay bị nhuốm qua một lớp màu đượm buồn của số phận? Tôi không biết, thực sự không biết. Có người đi qua, có người ngoảnh lại. Ngày mai với em có lẽ là một thứ gì đó xa xỉ. Nhưng… tôi đã thấy em mỉm cười. Nụ cười thoáng qua đủ để không ai nhận ra. Em cười vì điều gì vậy? Không ai cho em tiền cả. Em chỉ đơn giản là lại quay lại chỗ ngồi nơi giải phân cách giữa hai làn đường. Em không ngước nhìn bầu trời khi đó. Một màu hoàng hôn rất đẹp. Vậy thì là vì điều gì? Tôi có thể sẽ không bao giờ biết được.

Mọi người thường ước rằng mình được quay trở lại với tuổi thơ. Khi mà ai ai lớn lên cũng đối mặt với vô vàn những khó khăn áp lực trong cuộc đời. Tuổi thơ như một nơi trú ẩn tuyệt đối an toàn với họ. Nơi mà có vòng tay che chở của mẹ cha. Còn em, tôi hình dung ra em, khi ấy đã là một thiếu nữ trưởng thành, có khi nào em ước rằng quay trở lại với tuổi thơ của mình không?

Một ngày chủ nhật nóng nực, có gió mát thoảng qua, nhạc jazzhop, cùng những suy nghĩ bất chợi về cô bé với dáng người mảnh khảnh, gầy gò đang chìa tay ra xin những đồng tiền lẻ của đoàn người giữa Ngã Tư Sở. Một Hà Nội với những phố xá tấp nập, nơi những phồn hoa đô thị quay cuồng đan xen giữa những êm đềm đến khác lạ. Đâu đó ngoài kia vẫn có những số phận như em, khoé mắt buồn nhưng luôn hắt lên ánh sáng của nụ cười. Ngày mai sẽ bắt đầu đợt nắng nóng kéo dài 4 ngày, liệu em có biết không?

tôi và em

You might also like

Ai ngô luộc đây?

by duyngha-11/10/2021
Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

by duyngha-04/10/2021
Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

by duyngha-03/10/2021

User Favourites

1

Ai ngô luộc đây?

duyngha-11/10/2021
2Mưa cuối thu

Mưa cuối thu

duyngha-04/10/2021
3Bí mật của số 10

Bí mật của số 10

duyngha-03/10/2021